Tôi
chơi trò bập bênh với chiều
Con kênh Sài Gòn bất chợt quên tên
Chỉ nhớ dáng ông chú ngồi kiết già bên cần câu thiền định
Giam ý nghĩ mình trong hơi thở phù sinh
Chiều lên cao và tôi xuống thấp
Chẳng có đối thoại nào khi hai đứa nhìn nhau
Tôi xuống thấp và chiều lên cao
Người chú già vẫn thinh lặng bên cần câu chẳng thấy nhấc lên một lần nào nữa
Con kênh Sài Gòn bất chợt quên tên
Chỉ nhớ dáng ông chú ngồi kiết già bên cần câu thiền định
Giam ý nghĩ mình trong hơi thở phù sinh
Chiều lên cao và tôi xuống thấp
Chẳng có đối thoại nào khi hai đứa nhìn nhau
Tôi xuống thấp và chiều lên cao
Người chú già vẫn thinh lặng bên cần câu chẳng thấy nhấc lên một lần nào nữa
Tôi
chơi trò bập bênh với cơn mưa
Con kênh Sài Gòn bất chợt ghi tên mình trong câu hát của Trịnh
Tôi tan đi và cơn mưa hiện hình
Chẳng có đối thoại nào khi hai đứa đối diện nhau
Cơn mưa hiện hình và tôi tan biến
Người chú già bỏ quên hơi thở giữa chiều lưng
Con kênh Sài Gòn bất chợt ghi tên mình trong câu hát của Trịnh
Tôi tan đi và cơn mưa hiện hình
Chẳng có đối thoại nào khi hai đứa đối diện nhau
Cơn mưa hiện hình và tôi tan biến
Người chú già bỏ quên hơi thở giữa chiều lưng
Tôi chơi trò bập bênh với một tôi hụt hẫng
Con kênh Sài Gòn chết lặng tiễn chiều đi
Tôi lên cao và một tôi xuống thấp
Tôi tan đi và một tôi hiện hữu
Tôi già cỗi và một tôi trẻ thơ
Cây bập bênh đứng lặng
Tôi chảy về phía tôi
Cây bập bênh đứng lại
Khoảng giữa tôi và tôi…
Con kênh Sài Gòn chết lặng tiễn chiều đi
Tôi lên cao và một tôi xuống thấp
Tôi tan đi và một tôi hiện hữu
Tôi già cỗi và một tôi trẻ thơ
Cây bập bênh đứng lặng
Tôi chảy về phía tôi
Cây bập bênh đứng lại
Khoảng giữa tôi và tôi…
Chiều
trở gió 5/11/2015
Ngô
Thúy Nga

0 nhận xét:
Post a Comment