HAY LÀ BỎ TẤT CẢ ĐI

Leave a Comment

















Hay là bỏ tất cả đi
Chạy về úp mặt vào ngực cha mà thú nhận:
Con đã đối xử với chính mình rất tàn nhẫn
Cha ơi…

Hay là vứt hết chông chênh của đứa con gái đang rơi
Vứt hết dại khờ và hiền ngoan mà trở về rấm rức
Vạch áo cho cha xem những vết xước trên ngực
Đêm đêm nhớ mẹ tự cấu mình

Hay là từ bỏ thành phố trong lặng thinh
Cởi bỏ mặt nạ và những điều dối trá
Chân thật về bên cha
Mà khóc mà cười mà thét lên rằng con rất khổ
Khi không tìm thấy chính mình
Thưa cha…

Con đã biết cuộc đời là vô thường, vô ngã
Cơn gió cũng có lần thấy chông chênh
Đi hết bình yên đến thác ghềnh
Từ nỗi đau và sự mất mát để lớn dậy
Để thấu hiểu hơn những lần muốn mang cả đời mình đổi lấy
Một tiếng khóc hồi sinh thuở ấu thơ


Bỏ hết tất cả đi về bên cha mà thở
Nghe con và cuộc đời đã tha thứ cho nhau*.
NTN
Mượn ý của Trịnh Công Sơn: “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau”.

0 nhận xét:

Post a Comment