Showing posts with label Tho. Show all posts
Showing posts with label Tho. Show all posts












ta trở về từ độ
mùa quỳ đã tàn rồi
Nhiên chẳng còn cười nữa
mắt buồn như mưa rơi

bốn năm trời xa cách
ta biệt tăm mây ngàn
Nhiên chiều nào cũng bán
nỗi buồn để cầu an

ta chẳng còn gì nữa
khờ dại quá một đời
lòng người giờ đã úa
biết về đâu, Nhiên ơi!

Mùa quỳ giờ đã mới
mà tình ta cũ rồi
Nhiên đã đi rất vội
ta chỉ còn ta thôi

về đem lòng ra vắt
cạn nỗi nhớ vẫn còn
thèm gào lên cho trọn
một từ thôi, Nhiên ơi!

Ta về tìm mấy sợi
tóc Nhiên đã bạc màu...
người con gái vô tội
vì ta mà đời đau…
Ngô Thúy Nga

















Hay là bỏ tất cả đi
Chạy về úp mặt vào ngực cha mà thú nhận:
Con đã đối xử với chính mình rất tàn nhẫn
Cha ơi…

Hay là vứt hết chông chênh của đứa con gái đang rơi
Vứt hết dại khờ và hiền ngoan mà trở về rấm rức
Vạch áo cho cha xem những vết xước trên ngực
Đêm đêm nhớ mẹ tự cấu mình

Hay là từ bỏ thành phố trong lặng thinh
Cởi bỏ mặt nạ và những điều dối trá
Chân thật về bên cha
Mà khóc mà cười mà thét lên rằng con rất khổ
Khi không tìm thấy chính mình
Thưa cha…

Con đã biết cuộc đời là vô thường, vô ngã
Cơn gió cũng có lần thấy chông chênh
Đi hết bình yên đến thác ghềnh
Từ nỗi đau và sự mất mát để lớn dậy
Để thấu hiểu hơn những lần muốn mang cả đời mình đổi lấy
Một tiếng khóc hồi sinh thuở ấu thơ


Bỏ hết tất cả đi về bên cha mà thở
Nghe con và cuộc đời đã tha thứ cho nhau*.
NTN
Mượn ý của Trịnh Công Sơn: “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau”.




















Phố thông xanh cài cửa màn đêm
Cái lạnh ngọt như lời tỏ tình của đôi trai gái trẻ
Bàn chân ai rất nhẹ
rơi trên sỏi đá ngủ vùi ngàn năm
em… không ngủ
lặng nghe đêm thì thầm
lặng nghe nỗi nhớ len vào bật tung khuy áo
của đôi lần hò hẹn ngày xưa
Em… “ăn mày dĩ vãng”
Khóc trên vai anh mùa xao xác buồn
Có đôi lần anh vén váy em làm gối
Ngủ vùi sau cơn say hư ảo đời người
Đêm vẫn ngọt
Anh vẫn say
Em đi về rất vội
Những tháng năm không mùa khô queo
Cài nút áo em hối hả
Đêm bật khóc
Em cười
Anh còn chếnh choáng mộng trần gian.

Ngô Thúy Nga

















Tôi chầm chậm trôi qua sa mạc
“bàn chân không chạm đất”
Thảm nắng đòng đưa mùi cỏ mật
Trong những giấc mơ biết cười và khóc
Bầy lạc đà nhai cát vân du
Tôi vân du
Người đàn ông đến gõ cửa vào tuổi xế chiều
Trong đêm sinh nhật ba mươi
Ba mươi năm trước có giọt máu o oa khóc chào đời
Mẹ Cha trào nước mắt
Biết trước ngày đem con gắn vào đời người đàn ông xa lạ
Tuổi trời một nhúm xanh
Đứa con gái có đôi chân chưa bao giờ hết lạnh
Đôi tay chưa hết run
Mà tim biết đập từng nốt lặng khi nghe hai tiếng “đàn bà”
Đẩy tân thanh vào mộng
Sa mạc lặng yên trong thảm nắng
Có bầy lạc đà nằm nhai cát hồi sinh
Ba mươi tuổi thấy mái tóc mình rực đỏ
Đổi màu tự bao giờ không biết…
Ngô Thúy Nga
















Hai mươi tám mùa bỏ lại sau lưng
Ta như “loài thiên di đã ngủ rất nhiều trời”
Hai mươi tám giọt sương cược mùa đổi hình hài mới
Ai đặt cược đời mình đổi lấy nửa cơn mưa?

Ta tìm thấy ta chưa
Tự ngày mẹ cho hình hài của gió
Cha mớm những cơn mơ đêm tháng năm vò võ
Ta giấu những ngón tay nhìn trăng đi quá nửa cuộc đời

Đêm mang những ngọn đèn ra phơi
Nghe tiếng rao khuya người đàn bà quảy đôi gánh bẻ đời khêu ngọn bấc
Gió trườn trong tà áo thổi tung điều rất thật
Ta nhặt tiền kiếp mình từ hạt bụi hai mươi tám của đêm...
Ngô Thúy Nga





















Nỗi buồn màu huyết dụ
Kẻ chăn gió đã buông lời dối trá
Trong nỗi cô đơn chưa tới tận cùng

Mái tóc dài không cột được trái tim hoang trũng
Bàn chân di thê không chạm đất
Ta đã nghe đêm khóc rất thật
Kẻ lang thang tự gạt mình bằng chiếc váy của cô gái không quen
Hạt mưa rong chẳng còn nơi di trú

Nỗi buồn màu huyết dụ
Kẻ chăn gió đã ngủ trên chiếc gối còn vương lại đôi sợi tóc
Của “cô gái đến từ hôm qua”
Vẫn cứ ngỡ rằng mùa trượt chân té ngã
Nên vừa chớm tháng tám đã vào thu

Nỗi buồn màu huyết dụ
Kẻ lang thang nhặt tiếng ru của người đàn bà đêm nhớ con không ngủ
Mơ lòng hạo nhiên
Cắn đôi sợi tóc sót lại trên gối
Mới biết mình ảo vọng
Giữa nỗi buồn màu huyết dụ bẻ cong.

8/8/2015
Ngô Thúy Nga










Tôi cầm chiếc ly không màu
Đi xin cơn mưa vài giọt chiều bất chợt
Phố ngủ quên trong những tiếng ồn và mảng rời âm thanh
Tôi mộng tưởng
Chiếc ly không màu vỡ toang giữa lòng đường
Phủ bụi…

Tôi cầm nhành xuyến chi không mùi
Đi xin phố chiều chút nắng
Cơn mưa ướt sũng từ ngàn xưa
Nhuộm đóa trẻ thơ màu cỏ úa
Tôi thấy tôi ướt nhòa dĩ vãng
Những mảng màu thời gian vo tròn trong mảnh ly vỡ nát
Vô hình dạng…

Tôi cầm một tôi lang thang
Ôm cả khoảng không đất trời làm tội tình vết thương lòng đang nhói
Cuộc gặp gỡ tình cờ trong đời nuôi mái tóc xanh
Rồi bặt tin mây ngàn
Tôi trả tôi về trống rỗng
Thấy lòng mình hóa kiếp
 hư vô…
Một lần vô tình hạnh ngộ
Bỗng thấy lòng trắng xóa nỗi đau…

Tôi cầm một tôi đi giữa phố không màu
Nhặt mảnh ly vỡ giữa tôi ngày không sắc

 Ngô Thúy Nga















Nhắm mắt thấy màu trắng tinh khôi
tôi ghi nhận. Đêm trườn vào bóng tối
Nhắm mắt nghe chim hót ngoài trời
tôi ghi nhận. Gió thoảng qua trí nhớ
Nhắm mắt thấy côn trùng ngủ mơ
tôi ghi nhận. Đêm chìm vào thinh lặng
Nhắm mắt thấy bình yên chảy tràn trên núi
Miền tĩnh lặng chảy tràn trong lòng mình
Điểm nhìn bỗng nhiên đứng lặng
Mọi chuyển động trong lòng hóa tâm không. 

 Ngô Thúy Nga












Đêm...
Ta trở mình vội vã
Ngọn nến vàng người thắp hôm qua
Lặng lẽ đốt đời mình cháy rụi
Giọt nhớ cũng tàn tro

Đêm...
Chiếc đồng hồ cát nhỏ
Đong đếm buồn vui ngày ở đợ trần gian
Một đêm thấy đời mình cạn
Ta đổ nỗi nhớ tràn ngọn nến khóc thầm

Đêm...
Người lặng câm
Mang vô thường đi mãi
Ta mỏi mắt thấy đêm đau quằn quại
Hay chính ta tự vo tròn nỗi nhớ
Rồi điên...


Ta yêu người đến u mê trời ạ!...

Ngô Thúy Nga






















Người đàn bà…
Vớt mùa thu trong hồ nước
Đem phơi
Mùa khô còng queo như cuộc đời

Người đàn bà…
Đốt mùa thu ùn khói
Rồi khóc
Mái tranh ướt chiều mưa nơi quê nhà có những đứa con nheo nhóc
Mong chờ

Người đàn bà…
Nhặt mùa thu miệt mài năm tháng
Hồ nước đục rồi trong
Lòng người trong rồi đục
Người đàn bà soi đời mình từng khúc
Thu rụng hết mùa
Trơ ngón tay gầy hốc tối

Người đàn bà níu mùa tù tội

Ngọn tóc gầy chẻ nắng đội đời cong…

Ngô Thúy Nga





Chiều trở gió
Hay lòng con trở gió
Úp mặt vào phố nhớ chiều rơm rạ quê nhà
Nơi mẹ vẫn về trong hình hài chiếc lá
Buông mái tóc vẫn còn xanh
Con chạy mù đời không tìm ra dấu bàn chân mẹ
Ngọn gió Lào tháng năm đổ lửa sau hè
Vẫn thấy hình như mẹ cười
Mà nghe tiếng em thơ bật khóc
Con bấu ngực mình vẫn không làm sao hết nổi
Hoang tâm…

Thì thăng trầm đấy thôi
Nhưng đời đánh con từng nhát roi đau hơn ngày xưa mẹ đánh
Hai tiếng “đàn bà” mẹ quên dạy
Con đánh vần trầy môi cũng không thể nào định nghĩa

Thì con gái như bông cỏ may…
Vén váy bước qua những xế chiều
Thấy chênh chao từng sợi tóc mới hiểu
Thèm một tiếng mẹ mắng
Đến cạn lòng…

Đi qua hai mươi tám mùa đông

Chiều nay con biết thương ngực gầy trước gió.

Ngô Thúy Nga












Tôi chơi trò bập bênh với chiều
Con kênh Sài Gòn bất chợt quên tên
Chỉ nhớ dáng ông chú ngồi kiết già bên cần câu thiền định
Giam ý nghĩ mình trong hơi thở phù sinh
Chiều lên cao và tôi xuống thấp
Chẳng có đối thoại nào khi hai đứa nhìn nhau
Tôi xuống thấp và chiều lên cao
Người chú già vẫn thinh lặng bên cần câu chẳng thấy nhấc lên một lần nào nữa

Tôi chơi trò bập bênh với cơn mưa
Con kênh Sài Gòn bất chợt ghi tên mình trong câu hát của Trịnh
Tôi tan đi và cơn mưa hiện hình
Chẳng có đối thoại nào khi hai đứa đối diện nhau
Cơn mưa hiện hình và tôi tan biến
Người chú già bỏ quên hơi thở giữa chiều lưng

Tôi chơi trò bập bênh với một tôi hụt hẫng
Con kênh Sài Gòn chết lặng tiễn chiều đi
Tôi lên cao và một tôi xuống thấp
Tôi tan đi và một tôi hiện hữu
Tôi già cỗi và một tôi trẻ thơ
Cây bập bênh đứng lặng
Tôi chảy về phía tôi
Cây bập bênh đứng lại
Khoảng giữa tôi và tôi…
Chiều trở gió 5/11/2015

Ngô Thúy Nga
           















Bài thơ cuối cùng cho Nốt lặng
Bài thơ cuộc đời
“Bài thơ chính tôi”
Những vân chữ của kẻ ăn mưa và bóng đêm
Của kẻ thinh lặng nhiều hơn lên tiếng
Thích lắng nghe cuộc đời nằm nghiêng
Thích lắng nghe chính mình rơi nghiêng
Như chiếc lá cuối mùa
Như con nắng đi hoang giật mình thoát cơn mộng tưởng

Bài thơ cuối cùng cho những con chữ còn vương
Trên môi mắt người con gái có bàn chân di thê
Trên mái tóc người con gái điểm xanh những muộn phiền
Vừa trôi tuột cùng tiếng chuông chiều thinh lặng
Nhận ra những tồn tại tạm bợ ngày xưa và bây giờ
Là phân nửa cơn mơ
Là phân nửa lối đi cuối con đường
Nơi bàn chân di thê thoát thai mộng tưởng

Bài thơ cuối cùng viết cho những vô thường
Viết cho giờ phút an trú trong hiện tại
Của cô gái
Mang trống vắng về theo những cơn mưa
Nhận ra cuộc đời có thêm màu sắc khác
ngoài những hư vô…

Ngô Thúy Nga




(Viết tặng một người chưa quen…)

Lang thang trên con đường nhiều gió
Cho vương tóc em từng sợi nhỏ
lênh đênh…
Bước chân đường về bỗng lỡ
Ta lạc nhau bao giờ
Quán trọ đời người vắng lặng
Em đi
Nắng nhạt vương gót giày
Em về
Mưa ngủ hờ trên vai áo lưa thưa
Đêm khuya chẳng đôi lần hò hẹn
Nghe nỗi đau lạc loài
Em lặng lẽ đi tìm một hình hài
Của cô gái tuổi hai mươi vo tròn mảnh đời trống trải
Chẳng bao giờ lấp đầy
Chẳng bao giờ thấy đủ nhớ thương
Nghe con tim mình toang hoác
Lạc nhịp bên lề tuổi thanh xuân
Cười rồi khóc
Mang nỗi buồn rao bán
Mộng trần gian
Vỡ nát dưới lòng đường phủ bụi.

Trưa SG nắng hanh hao 05/03/2014

Ngô Thúy Nga


Phố thông xanh cài cửa màn đêm
Cái lạnh ngọt như lời tỏ tình của đôi trai gái trẻ
Bàn chân ai rất nhẹ
rơi trên sỏi đá ngủ vùi ngàn năm
em… không ngủ
lặng nghe đêm thì thầm
lặng nghe nỗi nhớ len vào bật tung khuy áo
của đôi lần hò hẹn ngày xưa
Em… “ăn mày dĩ vãng”
Khóc trên vai anh mùa xao xác buồn
Có đôi lần anh vén váy em làm gối
Ngủ vùi sau cơn say hư ảo đời người
Đêm vẫn ngọt
Anh vẫn say
Em đi về rất vội
Những tháng năm không mùa khô queo
Cài nút áo em hối hả
Đêm bật khóc
Em cười
Anh còn chếnh choáng mộng trần gian.

                         Ngô Thúy Nga

                  



Em cúi đầu đi qua buổi chiều hanh hao nắng
Mùa đông cười rồi khóc như đứa trẻ vỡ òa
Buồn vui thoáng qua          
Có nỗi đau nào vón cục khi mùa thu chết

Nắng đã mệt
Ngủ hờ dưới bóng đêm phả hơi lạnh rùng mình
Anh lặng thinh
Nghe nỗi nhớ mơ hồ tràn qua kẽ tay rơi xuống
Em lạc bước đường về hoang dại
Thảng thốt giật mình

Nói làm gì những lời gian dối ngàn năm
Để bước qua đời nhau ân hận
Để tàn phai dấu chân ta đổ lên nhau chiều phố xá không người
Những ngày đông hoen ố
Hằn lên bóng em không rõ hình hài
Niềm vui thì chóng vánh qua đi
Sao nỗi buồn cứ lai rai ở lại
Tim đau cứ thêm rộng dài

Ta còn lại gì nữa đâu ngoài chút cảm giác thoáng qua đời nhau vội vã
Anh lầm tưởng tình yêu
Em nghe cảm xúc đánh lừa chới với
Đêm đông trôi vời vợi

Ta trôi khỏi đời nhau khi tình yêu bỗng có lời.


Ba bông Hồng nhỏ
Một giỏ hoa Cỏ May
Anh bắt em chọn

Em rút một bông Hồng, anh hờn giận, bẻ gãy hai cành.
Em ôm hoa Cỏ May, anh giằng tay vứt mạnh
“Hoa Hồng có gai sẽ làm em chảy máu
Cỏ May găm đầy áo sao chịu được hỡi em tôi?”

Hoa đồng nội một bông Vàng, bông Tím
Một màu Than và một bông Trắng đầy
Bốn cành bay trước gió
Anh bảo em chọn

Ngắt từ bông Vàng một cánh, anh thổi mạnh để nó bay
Em nắm chặt màu Than, anh lắc đầu chua chát
Thế màu Trắng, em chỉ tay và chờ, anh cười đau khổ
Còn bông Tím em giơ lên cao, anh ảo não thở dài.

“Màu Vàng úa em chọn làm chi cho tình tan vỡ
Bông Than hời em lấy rồi suốt đời lam lũ em ơi
Em trong trắng rồi còn chọn thêm màu Trắng chi cho lỡ dở
Tím thủy chung buộc em vào cô đơn khi anh từ giã đời, hỡi em tôi?”

Cành Tigôn và chùm Mười Giờ
Anh cười và bước đến bên em
Anh muốn em chọn

Anh chỉ chùm Mười Giờ, em lắc đầu
Anh chìa cành Tigôn, em bật khóc
“Em không chọn Mười Giờ để rồi anh lỡ hẹn
Dáng Tigôn như tim vỡ, em sợ tình chúng mình vỡ tan”.

Anh gật đầu, cười thoáng qua như gió
“Em chọn gì nào hỡi em tôi?”
Em cũng cười, trong thoáng chốc, như mưa
“Em chọn Hư Vô, Mơ Hồ và Ảo Ảnh

Không là gì nhưng lại là tất cả, và… là anh”.















Mười bảy tuổi…
em làm thơ trên cát
Những con chữ chảy tràn qua kẽ tay

Gió thổi
        Bay vù…
             em lang thang nhặt lại

Khắc khoải
Tuổi mười chín
     đôi mươi
Nụ cười rơi rớt
Trên trang chữ ướt nhèm
      Cay xè sống mũi
tìm lại niềm vui

Hai mươi ba
em ngủ vùi
Trong giấc mơ
       âm thầm
             xa vắng
nhìn dòng người ngược xuôi… vắng lặng

hai mươi sáu
chênh vênh mưa – nắng
đời cay
lầm lũi ngược về tìm ký ức chẳng đổi thay
còn đâu nữa
ngày xưa
những cơn mưa
vùi mình ướt át
con tim đã nhạt
tàn phai

Em trói đời mình bằng sợi gai thép
Cố nới lỏng rồi nhưng vết thương cũ đã ăn sâu.



(Tặng những nông nổi sót lại trên tóc chị chiều gió bay)

Anh trầm ngâm trước tấm hình ngược sáng
Nhìn mãi không ra gương mặt cô gái đã đi quá tuổi ba mươi
Nửa phần trẻ thơ nửa còn lại già cỗi
Trong nhúm ngôn từ người ta ném vào nhau em nghe tiếng anh thở dài…
Cô gái trong tấm hình cúi đầu lặng thinh

Em di ngón chân đếm số lần đi qua những cuộc tình
Ngoại trừ anh
Ngoại trừ những lần kéo áo bước qua cánh cửa im lìm kia chóng vánh
Quên nhặt lại chiếc cúc vỡ rơi giữa sàn
Thì có còn gì nữa ngoài hư hao…

Đàn bà có khi như cơn bão
Cuồng điên xé lòng mình đổi lấy an nhiên cho những điều không thật
Cấu rách bản năng để nắm tay người chơi trò cút bắt
Già mất một cuộc tình vừa bắt đầu những vết son
Ngược nắng ngược gió ngược mùa hụt hơi quay lại
Thấy mình đã quá tuổi ba mươi…

Những buổi chiều lẻ vắng trên con phố không người
Một mình em trườn vào tấm hình kia ngược sáng
Ngạo với kiếp đời ở đợ trần gian
Ta vừa bước qua một cuộc người…
Không dấy bụi…
















Em trở về sau những tháng ngày đi hoang
Ngồi khâu áo cho anh trong đêm dài câm lặng

Sợi chỉ không biết tự bao giờ vỡ đôi
Em khâu lại năm tháng đi qua trên chiếc áo đã bạc sờn
một thời rách toạc
Giờ đã vẹn nguyên sau mấy lần tay em chảy máu
Chẳng còn cảm giác đau
Áo anh thay màu…

Ta lặng im bên nhau
Em trệu trạo nhai bóng đêm đổ ập bên song cửa
Đáy mắt anh rơi giữa khoảng trống hai chỗ ngồi chưa kịp ấm
Ta trầm ngâm
Nghe thinh không vỡ òa

Em cởi áo mình trả áo cho anh…