Bài thơ cuối cùng cho Nốt
lặng
Bài thơ cuộc đời
“Bài thơ chính tôi”
Những vân chữ của kẻ ăn mưa và bóng đêm
Của kẻ thinh lặng nhiều hơn lên tiếng
Thích lắng nghe cuộc đời nằm nghiêng
Thích lắng nghe chính mình rơi nghiêng
Như chiếc lá cuối mùa
Như con nắng đi hoang giật mình thoát cơn mộng tưởng
Bài thơ cuối cùng cho những con chữ còn vương
Trên môi mắt người con gái có bàn chân di thê
Trên mái tóc người con gái điểm xanh những muộn phiền
Vừa trôi tuột cùng tiếng chuông chiều thinh lặng
Nhận ra những tồn tại tạm bợ ngày xưa và bây giờ
Là phân nửa cơn mơ
Là phân nửa lối đi cuối con đường
Nơi bàn chân di thê thoát thai mộng tưởng
Bài thơ cuối cùng viết cho những vô thường
Viết cho giờ phút an trú trong hiện tại
Của cô gái
Mang trống vắng về theo những cơn mưa
Nhận ra cuộc đời có thêm màu sắc khác
ngoài những hư vô…

0 nhận xét:
Post a Comment