HAI MƯƠI TÁM MÙA ĐÔNG

Leave a Comment




Chiều trở gió
Hay lòng con trở gió
Úp mặt vào phố nhớ chiều rơm rạ quê nhà
Nơi mẹ vẫn về trong hình hài chiếc lá
Buông mái tóc vẫn còn xanh
Con chạy mù đời không tìm ra dấu bàn chân mẹ
Ngọn gió Lào tháng năm đổ lửa sau hè
Vẫn thấy hình như mẹ cười
Mà nghe tiếng em thơ bật khóc
Con bấu ngực mình vẫn không làm sao hết nổi
Hoang tâm…

Thì thăng trầm đấy thôi
Nhưng đời đánh con từng nhát roi đau hơn ngày xưa mẹ đánh
Hai tiếng “đàn bà” mẹ quên dạy
Con đánh vần trầy môi cũng không thể nào định nghĩa

Thì con gái như bông cỏ may…
Vén váy bước qua những xế chiều
Thấy chênh chao từng sợi tóc mới hiểu
Thèm một tiếng mẹ mắng
Đến cạn lòng…

Đi qua hai mươi tám mùa đông

Chiều nay con biết thương ngực gầy trước gió.

Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:

Post a Comment