Nỗi buồn màu huyết dụ
Kẻ chăn gió đã buông lời dối trá
Trong nỗi cô đơn chưa tới tận cùng
Mái tóc dài không cột được trái tim hoang trũng
Bàn chân di thê không chạm đất
Ta đã nghe đêm khóc rất thật
Kẻ lang thang tự gạt mình bằng chiếc váy của cô gái không
quen
Hạt mưa rong chẳng còn nơi di trú
Nỗi buồn màu huyết dụ
Kẻ chăn gió đã ngủ trên chiếc gối còn vương lại đôi sợi tóc
Của “cô gái đến từ hôm qua”
Vẫn cứ ngỡ rằng mùa trượt chân té ngã
Nên vừa chớm tháng tám đã vào thu
Nỗi buồn màu huyết dụ
Kẻ lang thang nhặt tiếng ru của người đàn bà đêm nhớ con
không ngủ
Mơ lòng hạo nhiên
Cắn đôi sợi tóc sót lại trên gối
Mới biết mình ảo vọng
Giữa nỗi buồn màu huyết dụ bẻ cong.
8/8/2015
Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:
Post a Comment