HẠT BỤI HAI MƯƠI TÁM

Leave a Comment
















Hai mươi tám mùa bỏ lại sau lưng
Ta như “loài thiên di đã ngủ rất nhiều trời”
Hai mươi tám giọt sương cược mùa đổi hình hài mới
Ai đặt cược đời mình đổi lấy nửa cơn mưa?

Ta tìm thấy ta chưa
Tự ngày mẹ cho hình hài của gió
Cha mớm những cơn mơ đêm tháng năm vò võ
Ta giấu những ngón tay nhìn trăng đi quá nửa cuộc đời

Đêm mang những ngọn đèn ra phơi
Nghe tiếng rao khuya người đàn bà quảy đôi gánh bẻ đời khêu ngọn bấc
Gió trườn trong tà áo thổi tung điều rất thật
Ta nhặt tiền kiếp mình từ hạt bụi hai mươi tám của đêm...
Ngô Thúy Nga


0 nhận xét:

Post a Comment