Tôi cầm chiếc ly không màu
Đi xin cơn mưa vài giọt chiều bất chợt
Phố ngủ quên trong những tiếng ồn và mảng
rời âm thanh
Tôi mộng tưởng
Chiếc ly không màu vỡ toang giữa lòng
đường
Phủ bụi…
Tôi cầm nhành xuyến chi không mùi
Đi xin phố chiều chút nắng
Cơn mưa ướt sũng từ ngàn xưa
Nhuộm đóa trẻ thơ màu cỏ úa
Tôi thấy tôi ướt nhòa dĩ vãng
Những mảng màu thời gian vo tròn trong
mảnh ly vỡ nát
Vô hình dạng…
Tôi cầm một tôi lang thang
Ôm cả khoảng không đất trời làm tội
tình vết thương lòng đang nhói
Cuộc gặp gỡ tình cờ trong đời nuôi mái
tóc xanh
Rồi bặt tin mây ngàn
Tôi trả tôi về trống rỗng
Thấy lòng mình hóa kiếp
hư vô…
Một lần vô tình hạnh ngộ
Bỗng thấy lòng trắng xóa nỗi đau…
Tôi cầm một tôi đi giữa phố không màu
Nhặt mảnh ly vỡ giữa tôi ngày không sắc

0 nhận xét:
Post a Comment