(Tặng những nông nổi sót
lại trên tóc chị chiều gió bay)
Anh trầm ngâm trước tấm hình ngược sáng
Nhìn mãi không ra gương mặt cô gái đã đi quá tuổi ba mươi
Nửa phần trẻ thơ nửa còn lại già cỗi
Trong nhúm ngôn từ người ta ném vào nhau em nghe tiếng anh thở
dài…
Cô gái trong tấm hình cúi đầu lặng thinh
Em di ngón chân đếm số lần đi qua những cuộc tình
Ngoại trừ anh
Ngoại trừ những lần kéo áo bước qua cánh cửa im lìm kia chóng
vánh
Quên nhặt lại chiếc cúc vỡ rơi giữa sàn
Thì có còn gì nữa ngoài hư hao…
Đàn bà có khi như cơn bão
Cuồng điên xé lòng mình đổi lấy an nhiên cho những điều không
thật
Cấu rách bản năng để nắm tay người chơi trò cút bắt
Già mất một cuộc tình vừa bắt đầu những vết son
Ngược nắng ngược gió ngược mùa hụt hơi quay lại
Thấy mình đã quá tuổi ba mươi…
Những buổi chiều lẻ vắng trên con phố không người
Một mình em trườn vào tấm hình kia ngược sáng
Ngạo với kiếp đời ở đợ trần gian
Ta vừa bước qua một cuộc người…
Không dấy bụi…

0 nhận xét:
Post a Comment