CHÊNH VÊNH…

Leave a Comment















Mười bảy tuổi…
em làm thơ trên cát
Những con chữ chảy tràn qua kẽ tay

Gió thổi
        Bay vù…
             em lang thang nhặt lại

Khắc khoải
Tuổi mười chín
     đôi mươi
Nụ cười rơi rớt
Trên trang chữ ướt nhèm
      Cay xè sống mũi
tìm lại niềm vui

Hai mươi ba
em ngủ vùi
Trong giấc mơ
       âm thầm
             xa vắng
nhìn dòng người ngược xuôi… vắng lặng

hai mươi sáu
chênh vênh mưa – nắng
đời cay
lầm lũi ngược về tìm ký ức chẳng đổi thay
còn đâu nữa
ngày xưa
những cơn mưa
vùi mình ướt át
con tim đã nhạt
tàn phai

Em trói đời mình bằng sợi gai thép
Cố nới lỏng rồi nhưng vết thương cũ đã ăn sâu.


0 nhận xét:

Post a Comment