NHỮNG ĐÔI TAY LẠC LOÀI

Leave a Comment



1. Trong một bàn tiệc hoặc cuộc vui nhỏ nào đó, nếu bạn “khác người”, lập tức những ánh mắt khác sẽ dễ dàng “soi thấu”. Và, họ hùa lại với nhau, có lẽ, để khuếch trương cái sự khác người đó lên, có lẽ, để mua thêm chút niềm vui nhỏ và vài ba nụ cười, hoặc chân thật, hoặc nhạt thếch. Ừ thì thôi, cũng được, miễn sao, mọi người cảm thấy hài lòng về điều đó. Tôi là đứa thuận tay trái, chẳng mặc cảm gì, nhưng trong mỗi bàn tiệc, không gian chập chội, tôi rất ngại ngồi gần người khác. Chỉ vì sợ làm người ta không thoải mái, mình không thoải mái, vì, đũa tôi cứ đụng đũa của người ngồi kế tôi phía bên trái. Chỉ vì, tôi, nhanh chóng trở thành trung tâm của cuộc bàn tán như trên. Trời! Thuận tay chiêu nữa hả? Cái này là dữ lắm đó nghen! Ừ đúng rồi đó, người ta nói hả, mấy người thuận tay trái thường thiên về nghệ thuật lắm đó. Chèn ơi! Con gái Mậu Thìn mà thuận tay chiêu nữa thì đáo để phải biết. Ê mày, tao nghe nói mấy người thuận tay trái thường chết yểu lắm đó. Thì đúng rồi, tài thường đi với tật mà. Vân vân và vân vân. Những lúc như thế, tôi chỉ cười trừ, cười xoàng, cười gượng, cười mỉm thay cho các câu trả lời. Không lẽ, lại đứng lên, mà nói rằng thuận tay trái cũng là một điều hết sức bình thường thôi mà. Rằng, do khi ở trong bào thai, bàn tay trái để gần miệng, hay được liếm hơn, hay do Testosterone làm giảm phát triển của nửa não trái, đưa nhiều neuron tràn sang nửa não phải, tăng khả năng thuận bên trái. Rằng, tui cũng chẳng sung sướng gì khi thuận tay trái hết. Đi gặt lúa và cắt cỏ cho bò thì bố phải rèn riêng một cái liềm chuyên dùng cho tay trái. Đi học thì bị cô giáo đánh hoài vì cái tội viết tay trái. Trồng hoa hòe, nuôi chim chóc thì bị mẹ nhổ sạch hoa và thịt sạch chim. Rằng, sống chết có số cả, tui cũng đâu có ham sống dai gì đâu. Khi nào tới số thì chết thôi mà, có gì ghê gớm? Và nói tóm lại, thuận tay trái, cũng chỉ là một lẽ tự nhiên như thuận tay phải thôi mà, chi phải làm ra to tát vậy? Nhưng… thay vì ngồi đó thanh minh, hùa theo mọi người bàn tán, tôi lại để lòng mình rỗng lặng, cho nỗi nhớ tràn về, lại lội ngược về ký ức, nhặt tìm hình bóng anh tôi.
2. Anh cả tôi cũng là tuổi Thìn, hơn tôi đúng một giáp. Anh làm thợ mộc, suốt ngày cứ đục đục, gõ gõ ở cái ốt nhỏ sau chái nhà. Anh giống tôi nhiều thứ, cũng thuận tay trái, cũng mê chơi cây cảnh và nuôi chim. Người ta vẫn thường đùa rằng, bố mẹ và các anh chị em trong nhà tôi vẫn thường đùa rằng, tôi và anh rập khuôn, giống nhau như đúc. Trong những bữa cơm, tôi và anh thường buộc phải ngồi với nhau, để không ai đụng tay ai. Cũng không biết có phải vô tình hay không, anh trai tôi theo nghề thợ mộc, suốt ngày chạm gõ, khắc tỉa tỉ mẫn những thớ gỗ đủ loại. Còn tôi, lại theo nghiệp viết lách. Sáu anh chị em còn lại, ai cũng ghét cay ghét đắng cái gì liên quan tới nghệ thuật, không hiểu vì sao. Đến nỗi, tôi ra một cuốn sách, không dám khoe, không dám mang ra trước mắt các anh chị.
Trong mấy anh chị em, hình như, anh cả thương tôi nhất nhà. Có lẽ, vì nhiều lý do. Vì tôi nhỏ con, lại gầy đét. Vì tôi ngoan, luôn biết nghe lời. Và, tôi cảm nhận được rằng, vì tôi là người hiểu anh hơn ai hết. Không hiểu sao, nhưng tôi tin, mỗi lần nhìn vào mắt anh, tôi có thể đọc được suy nghĩ của anh một cách dễ dàng, và thường thì, nó đúng. Tôi không tìm một lý do nào đó để lý giải, đôi khi, trong cuộc sống, có những điều không cần có lý do, như yêu thương ai đó chẳng hạn, như cảm xúc của con người chẳng hạn. Vì lý do mình tìm ra, chưa hẳn đã đúng. Nhiều khi, tôi chợt nghĩ, sao người ta cứ muốn mọi thứ phải rạch ròi quá làm gì, cảm thấy, nó lý trí quá, nó… khô khan quá, mà cuộc sống thì vốn đã khắc nghiệt, đã khô khan, nên đôi khi, cũng cần có gì đó mơ hồ đôi chút, chung chung đôi chút, và… đôi khi cũng chẳng cần vạch ra ranh giới để làm gì. Như giữa thiện và ác, tốt và xấu, ranh giới giữa mưa và nắng, thu và đông… chẳng phải là mỏng manh lắm sao? Vậy thì, chúng ta còn phân chia rạch ròi nó ra làm gì nữa? Đó là tôi nghĩ thế thôi, chứ mỗi người có một cách cảm, một cách suy nghĩ và một cách nhìn đời khác nhau, tôi cũng không và chưa bao giờ muốn áp đặt.
Ông nội tôi thương anh cả lắm. Anh gần như là bảo bối, là thứ quý giá nhất cuộc đời ông – tôi cảm thấy thế. Nhiều khi, rõ ràng là anh sai, là anh hỗn với bố mẹ, nhưng ông vẫn luôn bênh vực anh. Tôi nhớ có lần, anh Thiện và anh Đức rửa khoai để cắt phơi cho bò, lúc đó, tôi còn nhỏ lắm. Không biết làm sao, hai anh tị nạnh nhau, chắc vì mệt quá, phải rinh từng rổ khoai đầy ắp, nặng trịch ngoài cái chòi tít sau vườn ra giếng để rửa, rồi lại bưng từ giếng ra sân để cắt phơi, không mệt mới lạ. Tôi lon ton phụ hai anh kéo từng gàu nước từ dưới giếng lên. Hồi đó, gàu múc nước được gắn vào một cái sào dài và chắc, treo trên cây hồng, một đầu kia của cây sào được buộc với một hòn đá to và nặng. Cứ kéo chiếc gầu xuống thì hòn đá lại được nhấc bổng lên, còn khi kéo chiếc gàu lên thì hòn đá lại sà xuống đất, cũng thú vị lắm. Khi thấm mệt, hai anh bắt đầu đùn đẩy cho nhau. Ai cũng tranh phần đạp khoai – những rổ khoai được đổ đầy vào cái chậu lớn được kết bằng đá cuội, rồi chỉ việc đổ nước vào, dùng hai chân đạp đạp cho củ khoai cọ xát vào nhau, cọ xát vào thành chậu cho sạch đất. Vô tình làm sao, anh cả đi ra, và thấy hai anh đang tị nạnh nhau, anh cả vội chạy lại, giáng mạnh xuống hai anh những cái bạt tai, những tưởng lúc đó, hai anh có thể ngã chúi xuống nền giếng. Cho tụi bây ăn học để rồi tị nạnh nhau à? Không muốn học nữa thì để tao vứt hết sách vở. Và, nói là làm. Anh cả xộc vào nhà, ôm hết chồng sách vở của anh Đức và anh Thiện ra cái ao ngoài vườn, ném hết xuống đó. Chưa hả giận, anh cả chạy vào giếng, có lẽ, anh sẽ đánh cho anh Đức và anh Thiện thêm trận đòn nữa, tôi đoán thế. Rồi, như vô thức, tôi xô hai anh, bảo chạy nhanh đi, anh cả đang vào. Hai anh tôi cuống cuồng chạy trốn. Anh cả đi vào, không thấy hai anh đâu, lại càng điên. Anh chửi thề, rồi chạy đi tìm anh Đức và anh Thiện. Lúc đó, tôi bỗng dưng bật khóc, lẽo đẽo chạy theo anh cả và cố níu tay anh lại. Đừng anh, đừng có đánh hai anh nữa, tội nghiệp. Dường như, máu điên đang sôi lên trong người anh cả. Anh hất mạnh tay tôi ra khỏi tay anh. Tôi ngã chúi, miệng cắn phải môi, máu chảy loang rồi rớt xuống nền đất. Anh cả mặc, vẫn rượt theo anh Đức và anh Thiện. Tôi hì hụi đứng dậy, quên luôn cả đau, tiếp tục vừa khóc vừa chạy theo anh cả.
Anh cả phi sang nhà ông nội, tìm khắp nơi không thấy anh Đức và anh Thiện đâu. Ông nội bảo không thấy hai anh qua, và cố níu anh cả lại hỏi chuyện gì. Lúc này, hình như anh cả bắt đầu dịu lại. Tôi đứng mấp mé ở cây ngâu ngay cổng nhà ông nội nhìn vào trong, thấy anh cả có vẻ đã bớt nóng, lại thấy ông nội đang dỗ anh, tôi yên tâm chạy đi tìm anh Đức và anh Thiện. Tôi biết một nơi bên ngôi nhà hoang gần đó, ngày ngày tôi và các anh chị vẫn hay chơi trò trốn tìm, bỗng dưng, linh tính mách bảo tôi rằng hai anh đang trốn bên đó, và, tôi lật đật chạy sang. Giữa hai bờ cây trâm tốt ngút ngàn, anh Đức và anh Thiện đang ngồi run. Hai tấm lưng trần nhễ nhại mồ hôi, thi thoảng lại rùng mình. Tôi ùa lại với hai anh, giang vòng tay nhỏ bé mà ôm chầm lấy. Anh Thiện lắp bắp, mặt vẫn còn tái mét: anh cả đi chưa Còi?  - hồi đó, tôi gầy gò quá, nên được đặt biệt danh là Còi. Tôi gật đầu, quệt nước mắt – anh ấy không đuổi theo đâu, hai anh đừng sợ nữa. Lúc này, hai anh mới thở phào và ngồi phịch xuống đất. Tôi cũng ngồi xuống theo, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác ghét cay ghét đắng anh cả. Anh ác lắm, hung lắm.
Lần thứ hai, tôi  cảm thấy ghét anh cả thêm chút nữa, đó là lúc anh cả dùng roi vọt đánh anh Đức chảy máu. Hình ảnh tấm lưng trần của anh Đức chi chít những rạch ngang dọc, tứa máu ám ảnh tôi tới giờ. Hồi đó, anh Đức đi chăn trâu, mảng chơi nên để trâu húc nhau với trâu của thằng Sáng hàng xóm. Mẹ nó dắt trâu sang tới nhà bắt đền. Điên quá, anh cả đè anh Đức ra đánh, quất tới tấp vào lưng, vào mông anh. Khi anh cả đã hung, đã đánh ai đó thì, ông trời cũng không thể can ngăn. Anh cả đánh cho tới khi cán roi gãy đôi mới thôi. Tối đó, mẹ dùng dầu xoa cho anh Đức, dầu tới đâu anh la lên, nẩy lưng lên tới đó vì xót, vì rát, vì đau, và… vì tủi. Lúc đó, tôi đã thề rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh cả, không bao giờ còn muốn hiểu anh và đoán biết suy nghĩ của anh qua đôi mắt nữa. Từ đó, tôi tập ăn bằng tay phải, tập gặt lúa bằng tay phải, tập làm mọi thứ bằng tay phải, chỉ để khác anh, chỉ để không ai nói tôi và anh giống nhau nữa. Tôi ghét anh! Ghét cay ghét đắng con người tàn bạo, độc ác của anh. Tôi ghét luôn cả ông nội, vì ông đã yêu thương một con người không xứng đáng. Lúc đó, tôi mới chập chững bước vào đời…
3. Bây giờ, ngồi nhớ lại, tôi không còn giận anh nhiều như ngày xưa nữa. Tôi học cách đặt mình vào vị trí của anh, để xem mình sẽ hành động như thế nào. Tôi suy nghĩ mọi việc đa chiều hơn. Và tôi tin, bất kể việc gì cũng có nguyên do, có cái lý riêng của nó. Tôi học Phật, và cũng bắt đầu tin vào nhân quả, chỉ mong rằng, anh tôi kìm hãm được tính nóng trong người lại, để thanh thản hơn, để trả được bớt nghiệp trong hiện tại. Thực ra, tôi vui nhiều, mừng cho anh nhiều. Từ khi mẹ mất, anh trở nên khác hẳn. Anh điềm tĩnh hơn nhiều, trầm lặng đi nhiều và… lương thiện hơn bao nhiêu. Không còn nữa những trận đập phá đồ đạc, những lời chửi bới và đánh đập người khác. Không còn nữa những cơn nóng giận vô cớ. Anh quan tâm tới bố nhiều hơn, có lẽ, anh bắt đầu cảm nhận được sự mất mát, bắt đầu học được cách yêu thương. Có lần, mấy anh em ngồi tâm sự, anh nói với tôi rằng, đi qua nửa đời người, anh biết mình chẳng sống được bao lâu nữa. Những gì đã qua, anh không mong được tha thứ, nhưng anh không hối hận, không còn thời gian để hối hận nữa em ạ. Anh phải sống chậm lại, phải cảm nhận cuộc sống nhiều hơn, và… để trả giá nhiều hơn. Anh khóc! Tôi khóc! Không phải vì buồn, vì ấm ức. Tôi khóc vì mừng cho anh, khóc vì hạnh phúc khi tìm lại được người anh cả mà tôi từng yêu thương, từng lấy làm tự hào vì hai anh em có nhiều điểm giống nhau. Và, tôi cũng không còn tập làm mọi thứ bằng tay phải nữa. Đêm đó, đêm giao thừa thứ hai kể từ khi mẹ mất, anh em tôi ngồi lại với nhau, khóc chung giọt nước mắt với nhau, đặt bàn tay lên nhau – những bàn tay lạc loài trong mắt người khác. Bỗng dưng, tôi nhận ra, tôi đang có một tấm vé đi về tuổi thơ, đi về những kỷ niệm ngọt ngào thời thơ trẻ, thời tôi vẫn bị cả nhà gọi là Còi, thời tôi với anh cả vẫn ngồi gần nhau trong mỗi bữa cơm… Vì chúng tôi, có những đôi tay lạc loài…

Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:

Post a Comment