VÂN DU

Leave a Comment
















Tôi chầm chậm trôi qua sa mạc
“bàn chân không chạm đất”
Thảm nắng đòng đưa mùi cỏ mật
Trong những giấc mơ biết cười và khóc
Bầy lạc đà nhai cát vân du
Tôi vân du
Người đàn ông đến gõ cửa vào tuổi xế chiều
Trong đêm sinh nhật ba mươi
Ba mươi năm trước có giọt máu o oa khóc chào đời
Mẹ Cha trào nước mắt
Biết trước ngày đem con gắn vào đời người đàn ông xa lạ
Tuổi trời một nhúm xanh
Đứa con gái có đôi chân chưa bao giờ hết lạnh
Đôi tay chưa hết run
Mà tim biết đập từng nốt lặng khi nghe hai tiếng “đàn bà”
Đẩy tân thanh vào mộng
Sa mạc lặng yên trong thảm nắng
Có bầy lạc đà nằm nhai cát hồi sinh
Ba mươi tuổi thấy mái tóc mình rực đỏ
Đổi màu tự bao giờ không biết…
Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:

Post a Comment