LÒNG ĐƯỜNG PHỦ BỤI TRẦN GIAN

Leave a Comment

(Viết tặng một người chưa quen…)

Lang thang trên con đường nhiều gió
Cho vương tóc em từng sợi nhỏ
lênh đênh…
Bước chân đường về bỗng lỡ
Ta lạc nhau bao giờ
Quán trọ đời người vắng lặng
Em đi
Nắng nhạt vương gót giày
Em về
Mưa ngủ hờ trên vai áo lưa thưa
Đêm khuya chẳng đôi lần hò hẹn
Nghe nỗi đau lạc loài
Em lặng lẽ đi tìm một hình hài
Của cô gái tuổi hai mươi vo tròn mảnh đời trống trải
Chẳng bao giờ lấp đầy
Chẳng bao giờ thấy đủ nhớ thương
Nghe con tim mình toang hoác
Lạc nhịp bên lề tuổi thanh xuân
Cười rồi khóc
Mang nỗi buồn rao bán
Mộng trần gian
Vỡ nát dưới lòng đường phủ bụi.

Trưa SG nắng hanh hao 05/03/2014

Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:

Post a Comment