Em trở về sau những tháng ngày đi hoang
Ngồi khâu áo cho anh trong đêm dài câm lặng
Sợi chỉ không biết tự bao giờ vỡ đôi
Em khâu lại năm tháng đi qua trên chiếc áo đã
bạc sờn
một thời rách toạc
Giờ đã vẹn nguyên sau mấy lần tay em chảy máu
Chẳng còn cảm giác đau
Áo anh thay màu…
Ta lặng im bên nhau
Em trệu trạo nhai bóng đêm đổ ập bên song cửa
Đáy mắt anh rơi giữa khoảng trống hai chỗ ngồi
chưa kịp ấm
Ta trầm ngâm
Nghe thinh không vỡ òa
Em cởi áo mình trả áo cho anh…

0 nhận xét:
Post a Comment