Em dệt ký ức bằng len xanh
một sợi
Quàng vào cổ anh mùa heo hanh
đông về
ấm áp làm tim anh ngưng đập
hoảng hốt
em…
yêu cái lạnh giá buốt
anh
lại cầm chiếc khăn
giật mạnh
sợi
len nối dài
cột
em nơi đầu, nơi cuối cột anh
ta
mải miết chạy vào nhau
để rồi
anh
kiệt sức, em ngã gục
khoảng
cách ở giữa vẫn mênh mông
màu
len xanh thấp thoáng… nhạt nhòa.

0 nhận xét:
Post a Comment