TA ĐIÊN RỒI ĐÊM Ạ

Leave a Comment












Đêm...
Ta trở mình vội vã
Ngọn nến vàng người thắp hôm qua
Lặng lẽ đốt đời mình cháy rụi
Giọt nhớ cũng tàn tro

Đêm...
Chiếc đồng hồ cát nhỏ
Đong đếm buồn vui ngày ở đợ trần gian
Một đêm thấy đời mình cạn
Ta đổ nỗi nhớ tràn ngọn nến khóc thầm

Đêm...
Người lặng câm
Mang vô thường đi mãi
Ta mỏi mắt thấy đêm đau quằn quại
Hay chính ta tự vo tròn nỗi nhớ
Rồi điên...


Ta yêu người đến u mê trời ạ!...

Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:

Post a Comment