12h
đêm, gã vội vã từng bước dài trên đường với hi vọng sẽ có một quán nhỏ nào đó
chưa đóng và sẽ có vài quả chanh cho gã. Đường vắng hoe. Mảnh trăng như chiếc
bánh bị cắn nửa hắt xuống mặt gã thứ ánh sáng u uẩn, nhợt nhạt. Gió rít khe khẽ
bên tai, gã rụt cổ và kéo cao chiếc khăn để che bớt cái lạnh thổi rát rạt trên
mặt. Gã xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau. Mắt gã nhìn theo chút ánh sáng hắt
ra từ cánh cửa đang dần khép lại, rồi gã chạy nhanh về phía ấy. Bà lão lọm khọm
ló khuôn mặt nhăn nheo ra khỏi cánh cửa.
-
Chú cần gì nào?
-
Thưa bà, cháu cần mua vài quả chanh.
-
Lão không bán chanh. Cơ mà chú cần chanh làm gì trong đêm khuya thế này?
-
Dạ thưa, bạn cháu bị xỉu, và cô ấy cần uống nước chanh để tỉnh lại.
-
Được rồi, chú chờ đây, để lão vào trong tủ lạnh xem còn quả nào không.
-
Dạ cháu cám ơn bà.
Bà
lão đi vào, lưng còng còng như con lạc đà, và một lúc sau thì bước ra, tay cầm
hai quả chanh còn nguyên và một nửa quả cam.
-
Đây. Chú cho cô ấy uống xong nước chanh thì vắt nửa quả cam này cho cô ấy uống,
không xót ruột. Lão chỉ còn nửa quả thôi.
-
Dạ, cháu cám ơn. Cháu gửi tiền bà ạ.
-
Lão đã bảo là lão không bán chanh. Cơ mà lão bán sự sống của con người. Mau mau
về đi và nhớ lời lão dặn.
Gã
cúi chào bà lão và cắm đầu chạy...
***
Nàng đờ đẫn như một xác chết nơi chiếc nệm mỏng
dưới sàn nhà. Dòng nước hai bên thái dương vẫn rỉ rả và từ từ mất hút trong mớ
tóc rối bù. Người nàng co rúm và cứng đờ. Toàn thân không cử động được. Gã luống
cuống đỡ nàng ngồi dậy, dựa người nàng vào mình rồi đổ từng thìa nước chanh
nóng một cách khó nhọc vào miệng nàng.
Chợt
nhớ đến lời bà lão, gã lật đật vắt nốt nửa quả cam cho nàng uống. Nhìn vẻ mặt
thiểu não của nàng, lòng gã chợt xót xa và có gì đó nhói lên nơi lồng ngực. Gã
ôm nàng chặt hơn, áp cằm xuống đầu nàng và hôn nhẹ lên mái tóc thoang thoảng
mùi hương quen thuộc.
Gã
không nhớ đây là lần thứ mấy nàng xỉu. Gã dựa vào tường và kéo người nàng dựa
vào gã. Trong đêm tối, tiếng muỗi vo ve và tiếng chuột sột soạt nơi góc bếp.
Thi thoảng có tiếng thạch sùng và một vài tiếng côn trùng vọng ra từ trần nhà.
Gã vứt ánh nhìn vào màn đêm thăm thẳm. Nàng ú ớ một vài từ gì nghe không rõ. Gã
bất giác đưa tay lên trán nàng. Mồ hôi ướt nhẹp cả mớ tóc nhỏ lún phún phía
trên trán. Gã đặt nàng nằm xuống nệm và lại bật đèn. Ánh sáng tràn lan khắp căn
phòng. Ánh sáng chui lủi trong những ngõ ngách của ngăn tủ và giá sách. Khuôn mặt
nàng nhợt nhạt. Gã thấm chiếc khăn ướt và lau khắp mặt nàng. Tay gã nắm chặt
tay nàng cùng một chút lo lắng. Nàng luôn miệng kêu “Nửa quả cam, nửa quả cam”…
***
Bà
lão tay cầm nửa quả cam cất tiếng gọi nàng, bà lão cười với nàng, nụ cười ấm áp
và khoát tay bảo nàng lại gần. Nàng cúi xuống cho bà lão hôn lên trán. Bà lão đặt
nửa quả cam vào tay nàng rồi quay lưng đi. Bàn chân bà lão lướt nhẹ như đang di
chuyển trên mặt nước. Trên tấm lưng còng còng ấy, có một con mèo đang ngồi và
hướng đôi mắt xanh lẻo như hai viên ngọc trong đêm tối về phía nàng. Khi bà lão
cùng con mèo mất hút trong màn đêm cũng là khi quả cam trên tay nàng biến mất.
Nàng hốt hoảng đi tìm và trượt chân rơi xuống một vực thẳm, miệng vẫn luôn hồi
kêu “Nửa quả cam, nửa quả cam”…
***
Gã
với chiếc áo khoác treo trên móc tường, khoác vào người nàng và dắt nàng đi. Đầu
óc gã mụ mị trong những ý nghĩ về bà lão đã cho gã hai quả chanh và một nửa quả
cam trong đêm nọ. Bóng đêm ôm lấy hai thân hình mảnh khảnh trên con đường hun
hút. Góc quán nhỏ dần dần hiện ra trong màn đêm. Khi gã và nàng đến nơi, bà lão
đang ngồi trên một chiếc chổi nơi cánh cửa. Bà lão ngước mắt nhìn lên: “Lão chờ
con lâu lắm rồi”.
Gã
hơi hoang mang. Gương mặt nàng chuyển từ tái nhợt sang vô sắc. Nàng ấp úng, muốn
nói gì đó nhưng không thốt được thành lời. Bà lão khó nhọc đứng dậy. Con mèo đốm
từ trong nhà chạy lại và nhảy phắt lên vai bà lão. Hơi thở “grừ…grừ” của nó xuyên
qua màn đêm và vọng vào tai nàng, biến thành một thứ âm thanh khắc khoải và bí ẩn.
“Đêm
nay ngủ lại với lão” - Giọng bà lão giống một câu ra lệnh hơn là đề nghị. Nàng
giật mình và bối rối đưa ánh mắt nhìn gã. Bà lão hiểu ý, nhìn gã nói “Chú cứ về
nghỉ và yên tâm. Lão chỉ mượn cô bé đúng một đêm thôi. Lão sống một mình và con
mèo của lão đang bị ốm. Lão muốn cô bé này ngủ với lão và con mèo tội nghiệp tối
nay”. Gã phân vân, lo lắng, rồi cúi đầu chào bà lão và đặt vào đáy mắt nàng một
cái nhìn trấn an rồi quay về.
Nàng
theo bà lão bước vào bên trong cánh cửa. Căn phòng được bài trí rất lạ, có gì
đó như luộm thuộm nhưng lại vừa như tuân theo một quy luật nào đó. Trên trần
nhà, có dán bảy ngôi sao dạ quang theo hình chiếc gàu sòng hay chiếc ghế đẩu gì
đó. Kế bên là hình mặt trăng khuyết, cong như lưỡi liềm, có hình một cô gái
cùng cây chổi ngồi trên, và rất nhiều hình kỳ dị nữa. Con mèo trên vai bà lão
nhảy phắt lên chiếc giường ngay sát vách tường phía trước. Nàng rón rén lại gần
chiếc giường, có cơn giỏ thổi qua, và trong nháy mắt, nàng thấy mình đang ngồi
gọn trên chiếc giường, con mèo đang thở “grừ…grừ” bên chân nàng. Nhìn sang bên
trái, nàng đã thấy bà lão ngồi bên cạnh. Bàn tay nhăn nheo của bà lão nắm lấy
tay nàng, bàn tay kia vỗ nhẹ nhẹ lên mấy ngón tay nhỏ nhắn của nàng.
Bà
lão, nàng và con mèo đi ngủ.
Nàng
cảm nhận làn hơi ấm tỏa ra từ thân hình gầy gò và nhỏ bé của bà lão, một làn
hơi ấm rất thân quen.
-
Nói lão nghe nào con gái, sao hôm nay con lại khóc? Bàn tay của bà lão vuốt vuốt
mái tóc dài của nàng.
-
Con làm mất băng tang của mẹ. Còn gần hai tuần nữa là trăm ngày mẹ con rồi, thế
mà… Giọng nàng nghẹn lại nơi cổ họng, và bục vỡ thành hai dòng nước mắt nóng hổi
bò xuống một bên thái dương.
Con
mèo bên dưới chăn kêu “meo…meo” và chui lên nằm ở chỗ trống giữa người nàng và
bà lão. Nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mớ lông trơn mượt của nó. Con mèo cạ cạ đầu
vào tay nàng. Nàng rụt người vì nhột và cười khúc khích.
-
Con có thích mèo không, con gái? - Bà lão mỉm cười trong màn đêm tan loãng.
-
Dạ có. Con rất thích, nhưng từ khi vào đây, con không được nuôi chúng.
-
Con mèo này theo lão tính đến nay là…tám mươi lăm ngày. – Bà lão nói tiếp sau một
lúc nhẩm tính.
Nàng
bất giác lạnh người, lời bà lão tác động mạnh vào từng noron trên cơ thể nàng.
-
Tám…Tám mươi lăm ngày, tức là ngày mồng 9 tháng 1 ạ?
-
Ừ, đúng rồi con gái. Đêm đó, trời nổi cơn giông, và con mèo tội nghiệp này nấp
bên cánh cửa của lão trú mưa, người ướt nhẹp và run lẩy bẩy. Lão dọn hàng và thấy
nên đưa nó vào nhà. Từ đó, nó không chịu đi nên lão giữ lại làm bạn.
-
Con không biết sao, nhưng mẹ con cũng mất đúng ngày mồng 9 tháng 1.
-
Lão biết, con gái ạ.
-
Sao bà biết? – Nàng tròn mắt nhìn bà lão, một người chưa từng quen biết.
Bà
lão mỉm cười và xoa xoa đầu nàng. Trong đêm tối, nụ cười của bà lão trở nên bí ẩn.
Không gian dần yên ắng, chỉ nghe tiếng thở đều đều của con mèo.
Nàng
thiêm thiếp ngủ, mái đầu gối nhẹ lên cánh tay của bà lão kỳ lạ.
***
Nàng
đột ngột ngồi dậy. Mồ hôi vẫn rịn từng giọt trên trán. Nàng ùa lại sà vào lòng
gã. Tay bíu chặt áo gã. Nước mắt từ một con mắt nàng lặng chảy. Nàng không biết
những gì vừa trải qua là mơ hay thật hay mơ. Nàng nhớ tới Phân tâm học của
S.Freud, nói về những giấc mơ. Nỗi sợ hãi, hoặc những gì hiện tại không thực hiện
được, thường người ta sẽ tìm nó trong giấc mơ. Nàng sợ đến phát điên khi bỗng
dưng làm mất băng tang mẹ mà nàng thường đeo trước ngực. Nỗi đau mất mẹ quá lớn,
nàng phải cố gắng và rắn rỏi lắm mới vượt qua được, mới dám đối diện với sự thật.
Vậy mà, đùng một cái, nó biến mất. Nàng đã sợ sẽ làm mẹ buồn. Nàng sợ điều gì
đó vô hình và lớn hơn thế nữa. Nàng khóc! Khóc nhiều. Vì mẹ, vì nàng, và vì những
điều gì đó chẳng liên quan! Nàng tin con mèo của bà lão trong giấc mơ có thấp
thoáng linh hồn mẹ! Nàng tin mẹ vẫn luôn dõi theo nàng.
-
Mai… anh mua cho em một con mèo, nhé?
-
Sao tự nhiên em lại thích mèo? Nó hôi lắm!
-
Anh cứ mua cho em, và đừng hỏi thêm gì cả, được không?
Gã
nhìn nàng hồi lâu rồi gật đầu, nghe lòng mình có rêu phong bám đầy. Gã hiểu,
hay không hiểu? Gã đọc được suy nghĩ của nàng, hay để mình chìm vào mông lung?
Gã mụ mị đi trong những thứ nàng mang vào người, lạnh toát.
***
Gã
mang về một con mèo có màu lông đen tuyền. Đôi mắt của nó xanh lẻo trong màn
đêm. Bất giác, gã rùng mình!
Nàng
ôm trọn con mèo vào lòng, vuốt ve lên mớ lông đen mượt. Con mèo ngoan ngoãn, thở
đều đều trong lòng nàng. Nó đưa chân khều khều vào tay nàng, như muốn nói gì
đó. Nàng ôm con mèo rồi chìm vào giấc ngủ. Gã lặng lẽ nhìn nàng, những điều vô
hình lướt qua tâm trí gã. Rồi bỗng nhiên, nàng òa khóc. Khóc nức nở. Gã bối rối
không hiểu chuyện gì đang xẩy ra và không biết làm gì. Những giọt nước mắt nóng
hổi trào ra từ một con mắt, bò vào mái tóc rồi thấm ướt vào chiếc gối mang hình
thù và hoa văn kỳ dị.
Đến bây
giờ, gã vẫn không thể lý giải được tại sao nàng lại khóc bằng một con mắt. Và
không thể lý giải được tại sao nàng lại bỗng dưng òa khóc khi ôm con mèo đen
trong lòng.
Ngoài trời, bình minh bắt đầu đội núi, bóc dần
từng mảng bóng đêm lờ mờ…
Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:
Post a Comment