ta trở về từ độ
mùa quỳ đã tàn rồi
Nhiên chẳng còn cười nữa
mắt buồn như mưa rơi
bốn năm trời xa cách
ta biệt tăm mây ngàn
Nhiên chiều nào cũng bán
nỗi buồn để cầu an
ta chẳng còn gì nữa
khờ dại quá một đời
lòng người giờ đã úa
biết về đâu, Nhiên ơi!
Mùa quỳ giờ đã mới
mà tình ta cũ rồi
Nhiên đã đi rất vội
ta chỉ còn ta thôi
về đem lòng ra vắt
cạn nỗi nhớ vẫn còn
thèm gào lên cho trọn
một từ thôi, Nhiên ơi!
Ta về tìm mấy sợi
tóc Nhiên đã bạc màu...
người con gái vô tội
vì ta mà đời đau…
Nhiên chẳng còn cười nữa
mắt buồn như mưa rơi
bốn năm trời xa cách
ta biệt tăm mây ngàn
Nhiên chiều nào cũng bán
nỗi buồn để cầu an
ta chẳng còn gì nữa
khờ dại quá một đời
lòng người giờ đã úa
biết về đâu, Nhiên ơi!
Mùa quỳ giờ đã mới
mà tình ta cũ rồi
Nhiên đã đi rất vội
ta chỉ còn ta thôi
về đem lòng ra vắt
cạn nỗi nhớ vẫn còn
thèm gào lên cho trọn
một từ thôi, Nhiên ơi!
Ta về tìm mấy sợi
tóc Nhiên đã bạc màu...
người con gái vô tội
vì ta mà đời đau…
Ngô Thúy Nga

0 nhận xét:
Post a Comment