TRÔI KHỎI ĐỜI NHAU

Leave a Comment



Em cúi đầu đi qua buổi chiều hanh hao nắng
Mùa đông cười rồi khóc như đứa trẻ vỡ òa
Buồn vui thoáng qua          
Có nỗi đau nào vón cục khi mùa thu chết

Nắng đã mệt
Ngủ hờ dưới bóng đêm phả hơi lạnh rùng mình
Anh lặng thinh
Nghe nỗi nhớ mơ hồ tràn qua kẽ tay rơi xuống
Em lạc bước đường về hoang dại
Thảng thốt giật mình

Nói làm gì những lời gian dối ngàn năm
Để bước qua đời nhau ân hận
Để tàn phai dấu chân ta đổ lên nhau chiều phố xá không người
Những ngày đông hoen ố
Hằn lên bóng em không rõ hình hài
Niềm vui thì chóng vánh qua đi
Sao nỗi buồn cứ lai rai ở lại
Tim đau cứ thêm rộng dài

Ta còn lại gì nữa đâu ngoài chút cảm giác thoáng qua đời nhau vội vã
Anh lầm tưởng tình yêu
Em nghe cảm xúc đánh lừa chới với
Đêm đông trôi vời vợi

Ta trôi khỏi đời nhau khi tình yêu bỗng có lời.

0 nhận xét:

Post a Comment