Tháng bảy không mùaNhững đụn mưa buồn như hơi thở
Người đàn bà nơi thềm cửa chơ vơ
Đếm từng cánh hoa gạo rụng xuống từ tiền kiếp
Chờ chồng…
Mùa ngâu đi về mấy bận
Tháng bảy mở cửa trần gian
Đón người góa phụ cầm bông cỏ may đi đầu non cuối bãi
Tìm chồng…
Tháng bảy mở cửa trần gian
Đón người góa phụ cầm bông cỏ may đi đầu non cuối bãi
Tìm chồng…
Ngọn lúa chưa kịp trổ bông
Đứa con thơ đói lòng cắn đòng đòng ăn ngây dại
Tóc người đàn bà chưa kịp chia mái
Đã thay màu
Tháng bảy quá giang những mùa ngâu
Người đàn bà kê tuổi trời ngồi khâu áo
Ngóng chồng…
(Trích Nốt lặng)
Đứa con thơ đói lòng cắn đòng đòng ăn ngây dại
Tóc người đàn bà chưa kịp chia mái
Đã thay màu
Tháng bảy quá giang những mùa ngâu
Người đàn bà kê tuổi trời ngồi khâu áo
Ngóng chồng…
(Trích Nốt lặng)
đã đọc xong Những mùa ngâu, những bông ngâu trắng rụng xuống theo tháng năm thành trầm tích ký ức
ReplyDelete