Kẻ Ăn Mưa












ta trở về từ độ
mùa quỳ đã tàn rồi
Nhiên chẳng còn cười nữa
mắt buồn như mưa rơi

bốn năm trời xa cách
ta biệt tăm mây ngàn
Nhiên chiều nào cũng bán
nỗi buồn để cầu an

ta chẳng còn gì nữa
khờ dại quá một đời
lòng người giờ đã úa
biết về đâu, Nhiên ơi!

Mùa quỳ giờ đã mới
mà tình ta cũ rồi
Nhiên đã đi rất vội
ta chỉ còn ta thôi

về đem lòng ra vắt
cạn nỗi nhớ vẫn còn
thèm gào lên cho trọn
một từ thôi, Nhiên ơi!

Ta về tìm mấy sợi
tóc Nhiên đã bạc màu...
người con gái vô tội
vì ta mà đời đau…
Ngô Thúy Nga

















Hay là bỏ tất cả đi
Chạy về úp mặt vào ngực cha mà thú nhận:
Con đã đối xử với chính mình rất tàn nhẫn
Cha ơi…

Hay là vứt hết chông chênh của đứa con gái đang rơi
Vứt hết dại khờ và hiền ngoan mà trở về rấm rức
Vạch áo cho cha xem những vết xước trên ngực
Đêm đêm nhớ mẹ tự cấu mình

Hay là từ bỏ thành phố trong lặng thinh
Cởi bỏ mặt nạ và những điều dối trá
Chân thật về bên cha
Mà khóc mà cười mà thét lên rằng con rất khổ
Khi không tìm thấy chính mình
Thưa cha…

Con đã biết cuộc đời là vô thường, vô ngã
Cơn gió cũng có lần thấy chông chênh
Đi hết bình yên đến thác ghềnh
Từ nỗi đau và sự mất mát để lớn dậy
Để thấu hiểu hơn những lần muốn mang cả đời mình đổi lấy
Một tiếng khóc hồi sinh thuở ấu thơ


Bỏ hết tất cả đi về bên cha mà thở
Nghe con và cuộc đời đã tha thứ cho nhau*.
NTN
Mượn ý của Trịnh Công Sơn: “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau”.


Ở dãy trọ này, người ta gọi tôi là “con điên”. Mà có lẽ tôi điên thật. Lúc nào họ cũng thấy cửa phòng tôi hoặc là khóa, hoặc là đóng. Họa hoằn lắm họ mới trông thấy mặt tôi. Ngoài những giờ đi học, tôi không bao giờ ra khỏi phòng. Trừ ngày chủ nhật – đi siêu thị cho cả tuần.
Cứ như thế trong vòng ba năm. Thậm chí họ còn không biết tên tôi. Họ gọi là con điên, thi thoảng lắm có người gọi là “con sinh viên”. Ừ! Thì họ muốn gọi gì thì gọi. Với tôi thì có tên hay không tên cũng thế thôi. Lắm khi tôi còn không biết mình thuộc giới tính gì nữa là, nam hay nữ, hay vô giới tính tôi cũng không biết nữa. Ừ! Mà người điên thì cần gì tên tuổi, cần gì giới tính. Tôi chỉ là tôi, là con điên trong mắt mọi người, trong cả mắt tôi nữa, chỉ thế thôi, và không gì nữa cả.
Không ai biết tôi làm những gì trong căn phòng chật hẹp ấy. Chắc người ta cũng tò mò. Chắc thế rồi, có lẽ đó là bản chất của con người. Có hôm tôi nghe mấy người nói gì đó về những lọ xương rồng trước cửa phòng tôi. Chắc họ là người lạ. Họ thắc mắc không hiểu sao tôi lại trồng nhiều xương rồng đến thế trước cửa. Có người nói “chắc con này muốn chống tà ma”. Tôi cũng tò mò nốt, rằng xương rồng cũng được dùng để chống tà ma sao? Chỉ đơn giản tôi thích nên trồng thôi. Xương rồng mạnh mẽ. Nó vẫn sống và ưỡn ngực hiên ngang ngay cả trên sa mạc khô cằn. Nó sống ở bất cứ đâu. Và nó lạnh lùng. Có thể làm chảy máu bất cứ ai đụng vào nó, không xót thương.
Cũng có biết bao người thích cuộc sống đơn độc. Thích sự cô đơn và bóng đêm. Như thế có phải là điên không, tôi cũng không biết nữa. Nhưng những người chọn cuộc sống ấy chắc hẳn cảm thấy bằng lòng với lựa chọn của mình. Tôi cũng vậy. Thế giới như chỉ là của riêng tôi. Tôi có thể thoải mái với những ý nghĩ và hành động điên rồ của mình. Cười. Khóc. Viết. Ăn chữ. Và nếm vị ngọt của bóng đêm. Ngoài cái tên con điên, người ta còn bảo tôi là con câm nữa. Vì họ không nghe tiếng tôi bao giờ.
Thế rồi…mọi thứ bị đảo lộn. Cửa phòng tôi không đóng thường xuyên nữa. Họ không gọi tôi là điên, và cũng không gọi là câm như trước. M hay đến vào cuối tuần hoặc bất cứ ngày nào anh được nghỉ. M kêu ngột ngạt nên mỗi lần anh đến lại mở toang cửa, cả cửa sổ nữa. Ánh sáng thì sung sướng tràn vào vì chúng cũng thích không gian lạ. Cả xóm trọ lại có dịp xôn xao. Họ bàn tán, thì thầm, lén lút. Chỉ là tò mò thôi mà. Từ lâu tôi đã quen với từ “kệ” và từ “mặc” rồi.
 M không cao to nhưng dễ nhìn, mang nét đẹp của một nghệ sĩ, hơi phong trần. Mà anh cũng có dáng dấp nghệ sĩ thật. M hát hay, lãng mạn và biết làm thơ. M cũng giỏi ngoại giao, chắc sẽ thành công với những công việc như hùng biện hay một việc gì đó đại loại như thế. Anh đến và nhanh chóng chiếm được cảm tình của cả dãy trọ. Họ quý anh, hay bắt chuyện với anh, và tôi chắc rằng họ cũng lấy làm lạ khi M yêu tôi. Một người như M mà lại đi yêu một con điên, không ngạc nhiên sao được.
Trước tôi, M đã từng chung sống với một người con gái khác. Anh không giấu tôi điều gì. Anh kể với tôi về tất cả và chau mày khi tôi không hề hỏi anh về bất cứ điều gì. Ừ! Có lẽ đó là phong cách của tôi. Nếu M muốn tôi biết những gì thuộc về anh thì chắc chắn sẽ kể thôi, chẳng cần phải đợi tôi hỏi. Tôi cũng chưa bao giờ có ý định sẽ hỏi anh một điều gì đó. Khác với mọi người, M không gọi tôi là con điên và con câm. M nói tôi là kẻ lập dị. Và nói M yêu tôi cũng chỉ vì thế - vì tôi là một kẻ lập dị. M bảo chỉ có tôi mới cho M cảm giác bình yên. M cần tôi và không thể sống thiếu tôi.
M đến thường xuyên hơn. Kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện trên đời. M xin được nắm tay tôi. Rồi xin được ôm tôi. Nhưng chỉ trong chốc lát. M nói tôi là khúc gỗ di động. M về. Lần đầu tiên M hôn. Tôi khóc. M bảo tôi là giọt mưa. Chạm tay vào là vỡ vụn. M đi. Mỗi lần vuốt ve, M kêu tôi là tảng băng. M chạy…

Có lẽ giờ M đã tin một phần nào đó. Tôi từng nói với M tôi không biết yêu. M cười, ôm tôi và bảo anh sẽ làm cho em biết yêu. M chăm tôi như một đứa trẻ. Hơi độc đoán nhưng rất chu đáo. Chỉ có điều, M ghen kinh khủng. M kiểm soát toàn bộ tin nhắn, thư điện tử và thậm chí cả nhật ký của tôi nữa. Tôi không thích, nhưng cũng không phản ứng gì, để mặc M muốn làm gì anh thích. Có một điều nữa, M có lẽ là người có thể ngủ một cách dễ dàng và nhanh chóng nhất thế gian mà tôi từng gặp. Có lần tôi bị xỉu, nhưng M vẫn ngủ rất ngon lành. M vỗ vỗ vào lưng tôi, mắt nhắm. Và vài giây sau thì như cún con no sữa. Tôi không thích, nhưng cũng không phản ứng gì.
M vẽ ra trước mắt tôi bao kế hoạch cho tương lai, hoàn hảo như một lâu đài cát lộng lẫy. M theo đạo thiên chúa. Cứ mỗi chiều chủ nhật M thường chở tôi cùng đi lễ. Ngồi trong thánh đường, tôi lạc lõng và bối rối trước những cử chỉ và lời hát của mọi người. Nhưng tôi đã tin là có Chúa và Chúa ở trong lòng tôi. Tôi thích được đi lễ. Được quỳ trong thánh đường cùng M và nghe M, nghe mọi người cầu nguyện. M nói với tôi về giáo lý sáu tháng và cái bằng gì đó trước khi kết hôn với một người bên đạo. M nói bên lương của tôi tự do hơn. Còn tôi nghĩ bên giáo cũng thích đấy chứ, họ không cho vợ chồng li dị nhau.
M hỏi tôi em không bao giờ có chút ham muốn nào ư khi chúng tôi ở bên nhau. Tôi tròn xoe mắt nhìn M. Ham muốn của tôi là được vùi mình trong những cơn mưa. Tôi lao ra ngoài như một con điên thật sự mỗi khi trời mưa, bỏ mặc sự ngăn cản của M. M lại tin thêm một phần nào đó rằng tôi bị điên. Nhưng M lại bảo, M yêu cái điên của tôi.
Ba tháng sau tôi bỏ đi. Để lại trên bàn một lá thư và chìa khóa phòng trong hốc cây xương rồng trước cửa, nơi chắc chắn M sẽ tìm thấy. Tôi gửi tiền và nhờ M trả phòng giúp.
*    *    *

Căn phòng không rộng nhưng có gác. Ở đây yên tĩnh hơn nhiều so với chỗ cũ.
Tôi cắt tóc.
Chị chủ tiệm thở dài vì tiếc rẻ cho bộ tóc của tôi. Chị bảo nhìn đằng sau trông em giống con trai rồi đấy.
Dãy trọ này đặc biệt vì chỉ có hai phòng. Ông bà chủ đã ngoài tám mươi. Họ bảo họ thích yên tĩnh. Một phòng nữa cho con trai duy nhất của họ, nhưng tôi không bao giờ thấy cửa mở. Sau này bà kể anh ấy đã bỏ nhà đi. Ông bà không cho thuê, để đó chờ con về.
Cửa phòng tôi cũng không đóng như trước. Để mặc cho nắng và gió tràn vào. Có hôm cả mưa nữa. Không có ai gọi tôi là điên hay câm cả. Vì dãy trọ chỉ có mình tôi chứ mấy. Thi thoảng ông bà có qua phòng tôi chơi, kể những câu chuyện xa xưa và kỳ quặc, về con trai họ và về những chuyện mà không bao giờ có nội dung. Tôi không hiểu gì nhưng vẫn thích nghe. Có lần bà ôm tôi và xoa đầu: “con trai của mẹ, xem nào, trời đất, chỉ thấy toàn xương…”. Tôi nghĩ, chắc tại mái tóc con trai của tôi khiến bà lầm tưởng. Lâu lâu đi học về, tôi lại mua một ít trái cây, có khi vài lóc sữa biếu ông bà. Vì ông bà không lấy tiền phòng, mặc cho tôi đề nghị ông bà lấy một nửa.
Tôi nhảy nhót, nhí nhảnh như một đứa trẻ dưới cơn mưa. Chiều nay mưa xối xả, như trút nước. Tôi đưa tay hứng những giọt mưa. Tôi ăn mưa. Từng vốc, đã đầy. Giật mình khi nhìn qua cửa sổ. Ông bà đứng nhìn tôi, và khóc.

Ông kể trước đây, cứ mỗi lần trời mưa, con trai ông bà cũng đều chạy nhảy y như tôi lúc nãy, khi cười, khi lại khóc. Bà vào phòng, cầm cây dù trong tay. Bà đưa cho tôi và bảo: “Của nó đấy”. Bà kể trước đây con trai bà yêu một người, chị ấy cũng thích mưa lắm. Nhưng chị rất yếu, cứ mỗi lần dầm mưa lại bị ốm. Anh làm chiếc ô không màu. Mỗi lần trời mưa, anh lại che chiếc ô ấy trên đầu chị, anh nói để chị vẫn trong mưa, vẫn tắm mưa mà không bị ướt.
Thế rồi chị qua đời trong một lần tai nạn.
Anh bỏ nhà đi từ đó.
Ông bảo tôi phải che cây dù mỗi lần tắm mưa. Ông nói cháu vẫn nhìn thấy mưa, vẫn đang trong mưa và sẽ không bị ốm. Tôi bằng lòng. Ông bà cười, nụ cười như những đứa trẻ. Hồn nhiên đến lạ lùng…
Ông bà đứng ngắm tôi trong mưa qua cửa sổ, che chiếc dù không màu trong suốt. Nhảy nhót, nhí nhảnh, tôi nhìn ông bà, cùng cười. Tôi nghĩ mình đang điên, là một con điên. Chỉ riêng ông bà là chưa nói tôi điên bao giờ…
Ngô Thúy Nga


























Phố thông xanh cài cửa màn đêm
Cái lạnh ngọt như lời tỏ tình của đôi trai gái trẻ
Bàn chân ai rất nhẹ
rơi trên sỏi đá ngủ vùi ngàn năm
em… không ngủ
lặng nghe đêm thì thầm
lặng nghe nỗi nhớ len vào bật tung khuy áo
của đôi lần hò hẹn ngày xưa
Em… “ăn mày dĩ vãng”
Khóc trên vai anh mùa xao xác buồn
Có đôi lần anh vén váy em làm gối
Ngủ vùi sau cơn say hư ảo đời người
Đêm vẫn ngọt
Anh vẫn say
Em đi về rất vội
Những tháng năm không mùa khô queo
Cài nút áo em hối hả
Đêm bật khóc
Em cười
Anh còn chếnh choáng mộng trần gian.

Ngô Thúy Nga

















Tôi chầm chậm trôi qua sa mạc
“bàn chân không chạm đất”
Thảm nắng đòng đưa mùi cỏ mật
Trong những giấc mơ biết cười và khóc
Bầy lạc đà nhai cát vân du
Tôi vân du
Người đàn ông đến gõ cửa vào tuổi xế chiều
Trong đêm sinh nhật ba mươi
Ba mươi năm trước có giọt máu o oa khóc chào đời
Mẹ Cha trào nước mắt
Biết trước ngày đem con gắn vào đời người đàn ông xa lạ
Tuổi trời một nhúm xanh
Đứa con gái có đôi chân chưa bao giờ hết lạnh
Đôi tay chưa hết run
Mà tim biết đập từng nốt lặng khi nghe hai tiếng “đàn bà”
Đẩy tân thanh vào mộng
Sa mạc lặng yên trong thảm nắng
Có bầy lạc đà nằm nhai cát hồi sinh
Ba mươi tuổi thấy mái tóc mình rực đỏ
Đổi màu tự bao giờ không biết…
Ngô Thúy Nga
















Hai mươi tám mùa bỏ lại sau lưng
Ta như “loài thiên di đã ngủ rất nhiều trời”
Hai mươi tám giọt sương cược mùa đổi hình hài mới
Ai đặt cược đời mình đổi lấy nửa cơn mưa?

Ta tìm thấy ta chưa
Tự ngày mẹ cho hình hài của gió
Cha mớm những cơn mơ đêm tháng năm vò võ
Ta giấu những ngón tay nhìn trăng đi quá nửa cuộc đời

Đêm mang những ngọn đèn ra phơi
Nghe tiếng rao khuya người đàn bà quảy đôi gánh bẻ đời khêu ngọn bấc
Gió trườn trong tà áo thổi tung điều rất thật
Ta nhặt tiền kiếp mình từ hạt bụi hai mươi tám của đêm...
Ngô Thúy Nga